Thân kính gửi ông bạn nào viết bài về ''Dùng rau cải xanh chữa bệnh Gout (Thống Phong)''
Tôi là một "lão gia" KQ, vừa bước qua ngưỡng cửa U80, tuổi đời cao thì như chiếc xe hơi cũ rích, chạy đã quá nhiều miles vì vậy nó muốn hư lúc nào thì hư, không hẹn trước, hết chuyện này tới chuyện khác chẳng làm sao tránh được.
Gần như ngày nào rảnh rỗi tôi cũng ghé mắt vào "Cánh Thép" đọc lai rai, thế rồi cách đây hai hôm thấy mục chữa bệnh gout bằng nước luộc rau cải xanh (cải đắng), chẳng chú ý gì đặc biệt nhưng sáng hôm sau khi ngủ dậy bỗng thấy ngón chân cái ở bàn chân phải bị đau, đi phải lết, lẽ dĩ nhiên là không còn khả năng đi giầy đuợc nữa. Lại computer mở “Google“ và đánh chữ Gout và thấy ngay mình dính cái bệnh khá phổ biến là Gout vì symtom đầu là đau ngón chân cái bên phải, và phải nói là đau lắm.
Một cô gái trên chuyến trở về Nam Phi sau một thời gian sống ở Âu
Châu, đã phải chờ khá lâu ở phi trường Heathrow của London. Sau khi mua
một ly cà phê và một gói bánh quy, cô kéo lê hành lý lỉnh kỉnh tới một
cái ghế dài ngồi đọc báo và ăn bánh trong khi chờ máy bay. Khi
đang đọc tờ báo buổi sáng, cô nhận ra có người làm gì đó sột soạt bên
cạnh. Liếc nhìn qua tờ báo, cô sửng sốt thấy một anh chàng ăn mặc lịch
sự đang với tay lấy bánh trong túi bánh của cô, bỏ vào miệng. Không muốn
làm ầm ĩ, cô chỉ nghiêng mình để lấy một cái cho mình.
Chắc nhiều lần bạn đã buồn chán vì bị hiểu lầm. Bạn sống một cách
đàng hoàng. Bạn đã đem hết sức lực ra làm việc. Thế mà bạn bị đánh giá
một cách quá đau thương. Người ta chê bạn, ngờ vực bạn, cho bạn đã làm
điều này, việc kia. Bạn hiên ngang. Bạn không thèm phản kháng.
Bạn không muốn cải chính. Nhưng tôi chắc lòng bạn cũng đã tái tê. Và bạn
đã khóc một mình, có phải không bạn? Ôi! Khó biết lòng người thật! Bên
ngoài, bạn bình tĩnh, nhưng bên trong, bạn rối rắm. Trước một người
khác, bạn lạnh lùng và cứng cát, nhưng khi một mình thì bạn lại buồn tủi
và thầm khóc.